“Cái cốt lõi của giáo dục là nuôi dưỡng những điểm mạnh, là sự phát triển và học hỏi. Hơn nữa, sức khỏe tâm thần và xã hội là những mối quan tâm chính đối với giáo viên, các nhà giáo dục và những người làm việc trong lĩnh vực tâm lý học tích cực.”
(Shankland & Rosset, 2017).
Câu trích dẫn này minh họa sự kết hợp giữa tâm lý học và giáo dục đã tồn tại lâu dài từ khi tâm lý học trở thành một lĩnh vực nghiên cứu. Gần đây hơn, các nhà tâm lý học tích cực đã ủng hộ phát triển tâm lý học tích cực trong trường học bên cạnh tâm lý học truyền thống. Phong trào này có thể được gọi là giáo dục tích cực.
Bài viết này sẽ giải thích giáo dục tích cực là gì và tại sao nó lại quan trọng, cũng như cách sử dụng để mang lại lợi ích cho tất cả mọi người trong lớp học, từ học sinh đến giáo viên.
Theo bài báo năm 2009 của Seligman và cộng sự, Giáo dục Tích cực là một phản ứng đối với khoảng cách giữa những gì mọi người muốn dành cho con cái của họ và những gì trường học dạy. Có nghĩa là, hầu hết các bậc cha mẹ đều muốn con mình vui vẻ, khỏe mạnh và tự tin, nhưng trường học chỉ chú trọng đến thành tích, kỷ luật và kỹ năng học tập. Tất nhiên những điều này là quan trọng, nhưng những ảnh hưởng tích cực về sức khỏe tâm thần cũng thế.
Để khắc phục khoảng cách này, Giáo dục Tích cực được đề xuất, trong đó các trường chú ý đến các kỹ năng sức khỏe tâm thần tích cực bên cạnh kết quả và thành tích. Nói cách khác, giáo dục tích cực muốn đưa các mục tiêu của tâm lý tích cực về hỗ trợ sức khỏe tâm thần cho mọi người vào môi trường học đường.
Các biện pháp can thiệp tâm lý đã xuất hiện trong trường học ít nhất là từ những năm 1930, vì vậy việc bổ sung tâm lý học truyền thống đã tồn tại trong trường học bằng tâm lý học tích cực là rất hợp lý (Shankland & Rosset, 2017). Không chỉ có Seligman và các nhà tâm lý học tích cực khác có niềm tin rằng trường học nên hướng tới sự hạnh phúc của học sinh. Ví dụ, các nhà triết học như Aristotle coi hạnh phúc là mục tiêu cuối cùng của giáo dục (Kristjansson, 2012).
Những người khác làm việc trong lĩnh vực giáo dục trước đây cũng quan tâm đến hạnh phúc của học sinh, vì vậy giáo dục tích cực không nhất thiết phải là một sự đột phá mới. Tuy nhiên, điều này không bác bỏ những nỗ lực của giáo dục tích cực, và trên thực tế cho thấy tầm quan trọng của giáo dục tích cực trong việc giải quyết các vấn đề trong giáo dục truyền thống mà lâu nay vẫn cần giải quyết.
Bản thân các giáo viên tin rằng việc giảng dạy “có liên hệ tất yếu” với sức khỏe tâm thần và hạnh phúc của học sinh (Kidger et al., 2010). Trên thực tế, tháp nhu cầu của Maslow (1943) thậm chí còn chỉ ra rằng hỗ trợ tâm lý có thể là một loại điều kiện tiên quyết đối với các chức năng cao cấp hơn như học tập.
Nghiên cứu gần đây đã xác nhận điều tương tự, việc cung cấp sự hỗ trợ tâm lý vào đầu năm học có thể dẫn đến cải thiện chất lượng giảng dạy vào cuối năm học đó (Curby và cộng sự, 2013). Nói cách khác, giáo dục tích cực không phải là tập trung vào sức khoẻ tâm thần thay vì thành tích học tập mà là tập trung vào sức khoẻ tâm thần để tạo tiền đề và tạo cơ hội cho học sinh đạt được thành tích học tập.
Trò chuyện trong lớp có thể là khía cạnh quan trọng nhất, nhưng vì học sinh tham gia ở nhiều cấp độ khác nhau nên hầu hết các lớp học đều bị chi phối bởi những giọng nói quen thuộc trong mỗi tiết học. Một cách để tăng cường trò chuyện và thảo luận trong lớp học dựa trên kỹ năng đọc là phương pháp QQTP (Connor-Greene, 2005). Phương pháp QQTP có nghĩa là các tờ giấy trả lời hàng ngày được giao có tên “câu hỏi, trích dẫn và các điểm thảo luận”. (question, quotations, and talking points)
Trong các lớp học có chỉ định các bài đọc hàng ngày, các tờ giấy trả lời này bao gồm:
Cách tiếp cận này đảm bảo rằng học sinh không chỉ đọc bài đọc được giao của ngày hôm trước mà còn chuẩn bị tích cực thảo luận về nó trong lớp thay vì thụ động lắng nghe người khác nói về nó. Tờ giấy trả lời của học sinh cũng có thể được sử dụng làm điểm bắt đầu cho cuộc thảo luận trong lớp nếu lớp học vẫn im lặng. Những học sinh đã sử dụng phương pháp QQTP đánh giá phần thứ nhất và thứ ba ( câu hỏi và điểm thảo luận) là những khía cạnh hữu ích nhất của phương pháp này.
Một cách khác để tăng cường học sinh thảo luận là cung cấp chứng nhận tham gia. Tuy nhiên, việc chấm điểm dựa trên sự tham gia có thể gây bất lợi cho những học sinh nhút nhát hơn. Một giải pháp cho điều này là cung cấp chứng nhận tham gia theo nhóm. Một nghiên cứu đã chỉ ra điều này bằng cách tách các lớp học thành các nhóm nhỏ bao gồm cả học sinh viên năng nổ và học sinh ít nói và cung cấp chứng nhận cho toàn bộ nhóm nếu tất cả các thành viên của họ cùng tham gia vào một ngày nhất định (Taylor và cộng sự, 2014). Các nhà nghiên cứu nhận thấy mức độ tham gia tăng lên ở những học sinh ít nói dựa trên phương pháp này.
Phương pháp này cũng có thêm lợi ích là những học sinh có mức độ tham gia cao dạy những sinh viên có mức độ tham gia thấp cách tham gia thường xuyên hơn, để cả nhóm nhận được chứng nhận chung.
Tham Khảo: Các Loại Bệnh Tâm Lý Thường Gặp Bị Nhầm Với Tính Cách
Giáo dục tích cực không chỉ vì lợi ích của học sinh. Một người đã lập luận rằng mục tiêu của giáo dục không chỉ là hạnh phúc của học sinh mà còn là hạnh phúc của giáo viên (Noddings, 2003). Tác giả này cũng tuyên bố rằng giáo viên hạnh phúc sẽ trực tiếp dẫn đến học sinh hạnh phúc, bằng cách giúp học sinh của họ liên kết giáo dục với hạnh phúc, như cách giáo viên đã làm.
Ngay cả những giáo viên tin rằng sức khỏe của học sinh là một phần quan trọng của việc giảng dạy cũng có thể cảm thấy gánh nặng nếu được yêu cầu phải đáp ứng nhu cầu học tập và tình cảm của học sinh. Nếu giáo viên được yêu cầu tăng khối lượng công việc của họ, thì các bước phải được thực hiện để đảm bảo hạnh phúc của họ. Đây là một lý do khác để tập trung vào hạnh phúc của giáo viên cũng như hạnh phúc của học sinh. Xét cho cùng, như đã chỉ ra ở trên, hạnh phúc của giáo viên có liên quan đến hạnh phúc của học sinh.
Nghiên cứu thậm chí đã chỉ ra rằng tiền lương của giáo viên có thể ảnh hưởng đến kết quả giảng dạy của họ. Cụ thể, những giáo viên cảm thấy mức lương của họ thấp một cách bất công dạy ở các lớp học được đánh giá là có mức hỗ trợ tâm lý thấp hơn dành cho các học sinh (Cassidy và cộng sự, 2017). Ngược lại, những giáo viên kiếm được mức lương cao hơn lại có những học sinh có hành vi và biểu hiện cảm xúc tích cực hơn.
Nói cách khác, cả việc tự cho rằng mình bị trả lương thấp và thực sự kiếm được ít tiền hơn đều có liên quan đến kết quả học tập của học sinh kém. Những phát hiện này chỉ ra rằng việc tăng lương cho giáo viên có khả năng dẫn đến khả năng cải thiện cảm xúc cho học sinh.
Giáo dục tình cảm và xã hội là những khía cạnh thường bị bỏ qua của giáo dục. Tuy nhiên, giáo dục cảm xúc là rất quan trọng, như một “phương tiện bảo vệ để ngăn chặn các hành vi có vấn đề của thanh thiếu niên và thúc đẩy sức khỏe tâm thần và hạnh phúc” (Reicher & Matischek-Jauk, 2017).
Một số hoạt động giáo dục cảm xúc có thể được rút ra từ chương trình giáo dục tâm lý tích cực ở trường mầm non Maytiv là (Shoshani & Slone, 2017):
Các hoạt động khác để hỗ trợ giáo dục cảm xúc bao gồm (Abry và cộng sự, 2017):
Đối với những giáo viên đã sẵn sàng bắt đầu áp dụng phương pháp giáo dục tích cực vào lớp học của họ, đây là một vài phương pháp để bắt đầu:
Biểu đồ tâm trạng hàng ngày này giúp học sinh theo dõi tâm trạng của chúng trong suốt cả ngày (và có thể được sửa đổi để chỉ bao gồm ngày học). Biểu đồ tự báo cáo đơn giản này sẽ giúp học sinh hiểu rõ hơn tâm trạng của mình trong suốt cả ngày và tuần. Giáo viên cũng có thể sử dụng nó làm biểu đồ tâm trạng nhóm để theo dõi mức độ tương tác của lớp.
Bảng một trang này chỉ đơn giản là một danh sách những điều cần lưu ý để có được sức khỏe. Nó bao gồm các mẹo về tập thể dục, thư giãn, ngủ, kết nối với người khác, v.v. Đây sẽ là một bảng thú vị để phát cho học sinh cất trong tủ khóa hoặc cặp của chúng như một lời nhắc nhở thường xuyên và cũng có thể được treo trong lớp học.
Đây là một bảng cho bài tập Ba điều tốt, yêu cầu học sinh liệt kê ba điều tốt đã xảy ra với chúng hàng ngày và suy ngẫm về những điều đó. Bảng này chứa đủ chỗ để viết và phản ánh trong hai tuần. Sau mỗi ngày, học sinh sẽ suy ngẫm về lý do tại sao những điều tốt đẹp lại xảy ra và cách mình có thể thay đổi hành vi (nếu cần) để khiến những điều tốt đẹp đó xảy ra thường xuyên hơn.
Sự chú tâm rất quan trọng trong lớp học, bởi vì giáo viên và cha mẹ “thường xuyên yêu cầu trẻ chú ý nhưng không hướng dẫn chúng cách làm như vậy” (Shankland & Rosset, 2017).
Một số hoạt động chánh niệm cho trẻ trong lớp học bao gồm:
Các hoạt động khác để thúc đẩy chánh niệm ở trẻ trong lớp học bao gồm (Black & Fernando, 2014):
Một số thực hành tâm lý tích cực có thể được sử dụng cho thanh thiếu niên trong lớp học bao gồm (Shankland & Rosset, 2017; Seligman và cộng sự, 2009):
Tham Khảo: Một Số Bệnh Tâm Lý Trẻ Em Nguy Hiểm Hiện Nay
Một số ứng dụng đầu tiên của tâm lý học là trong giáo dục. Tương tự, một số ứng dụng rõ ràng nhất của tâm lý học tích cực là trong giáo dục. Giáo dục tích cực không nhất thiết là một ý tưởng hoàn toàn mới, nhưng nó là sự tái khẳng định điều mà các bậc cha mẹ và những người ủng hộ giáo dục tin rằng phải là mục tiêu cuối cùng của giáo dục: hạnh phúc của học sinh.
Nếu các nhà tư tưởng xa xưa như Aristotle tin rằng hạnh phúc phải là mục tiêu chính của giáo dục, thì giáo dục tích cực là một phong trào cần thiết.
Thật vậy, nghiên cứu cho thấy rằng những đứa trẻ hạnh phúc và được hỗ trợ về mặt tâm lý sẽ có kết quả học tập và cảm xúc tốt hơn. Chỉ vì lý do đó, các trường học nên áp dụng những nghiên cứu về tâm lý học tích cực vào lớp học của mình. Tuy nhiên, trong khi thực hiện, các trường học cũng phải lưu ý không để quá tải giáo viên của mình.
Nghiên cứu chỉ ra rằng hạnh phúc của giáo viên điều chỉnh cảm xúc và kết quả học tập của học sinh, vì vậy hạnh phúc của giáo viên, cũng như hạnh phúc của học sinh, nên là mục tiêu chính của giáo dục tích cực.
Nguồn: Positive Psychology In Schools and Education For Happy Students – PositivePsychology.com