(TGDV) - Dưới danh nghĩa “vì nhân dân”, “nói thay tiếng nói của nhân dân”, thời gian qua các thế lực thù địch, phản động, cơ hội chính trị đã và đang triển khai một chiêu trò quen thuộc nhưng đặc biệt nguy hiểm: mượn danh nhân dân để chống phá Đảng, Nhà nước, làm xói mòn niềm tin xã hội, chia rẽ mối quan hệ máu thịt giữa Đảng với nhân dân. Đây không phải là thủ đoạn mới, nhưng trong bối cảnh bùng nổ thông tin, mạng xã hội phát triển mạnh, chiêu bài “nhân danh nhân dân” ngày càng được ngụy trang tinh vi, biến tướng đa dạng và gây ra những hệ lụy nghiêm trọng nếu không được nhận diện và đấu tranh kịp thời, quyết liệt.

Về bản chất, “nhân dân” không phải là một khái niệm mơ hồ để bất cứ cá nhân hay tổ chức nào cũng có thể tùy tiện gán ghép, chiếm dụng làm “lá bùa” chính trị. Chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh đã luận giải một cách khoa học, biện chứng rằng nhân dân là chủ thể sáng tạo lịch sử, là cộng đồng xã hội rộng lớn gắn bó bởi lợi ích căn bản, bởi khát vọng giải phóng và phát triển. Trong điều kiện Việt Nam, nhân dân là toàn thể cộng đồng các dân tộc Việt Nam, thống nhất trong mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, đã lựa chọn Đảng Cộng sản Việt Nam làm lực lượng lãnh đạo cách mạng thông qua lịch sử đấu tranh gian khổ, hy sinh và thắng lợi. Đảng không đứng ngoài nhân dân, càng không đứng trên nhân dân, mà là người con ưu tú của nhân dân, đại biểu cho lợi ích, ý chí và khát vọng của nhân dân. Sự thật hiển nhiên đó là điều mà các thế lực thù địch cố tình phủ nhận, bóp méo khi giương cao chiêu bài “nhân danh nhân dân” để chống phá chế độ ta
Thủ đoạn đầu tiên và xuyên suốt của các thế lực thù địch, cơ hội chính trị trên các diễn đàn chống Cộng nổi tiếng như BBC Tiếng Việt, RFA (Đài Á châu Tự do), VOA Tiếng Việt hay các blog cá nhân như Dân Làm Báo, Tiếng Dân, Việt Nam Thời Báo, Ba Sàm là tự phong mình làm “đại diện nhân dân”, “người phát ngôn cho nhân dân”, trong khi hoàn toàn không có bất kỳ cơ sở pháp lý, chính trị hay xã hội nào. Chỉ từ một vài tài khoản mạng xã hội, một số blog, kênh phát sóng tự xưng là “độc lập”, các đối tượng đã ngang nhiên tuyên bố “nhân dân đang phẫn nộ”, “nhân dân không chấp nhận”, “nhân dân đòi thay đổi thể chế”, rồi từ đó suy diễn, quy kết, áp đặt những yêu sách chính trị cực đoan. Thực chất, đó chỉ là tiếng nói của một nhóm nhỏ mang động cơ chính trị lệch lạc, thậm chí là sản phẩm của sự chỉ đạo, tài trợ từ bên ngoài, hoàn toàn không phản ánh ý chí, nguyện vọng chung của nhân dân Việt Nam.
Nguy hiểm hơn, các thế lực thù địch triệt để lợi dụng những khó khăn, hạn chế trong quá trình phát triển, lợi dụng các vụ việc tiêu cực, tham nhũng đã và đang được Đảng, Nhà nước kiên quyết xử lý để vu cáo rằng “nhân dân mất niềm tin”, “chế độ đã lỗi thời”, từ đó lái vấn đề sang phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập. Chúng cố tình đánh tráo khái niệm, biến cuộc đấu tranh chống tham nhũng - một minh chứng rõ ràng cho quyết tâm làm trong sạch bộ máy, vì lợi ích của nhân dân - thành cái cớ để công kích bản chất chế độ. Đây là sự xuyên tạc trắng trợn, bởi nếu không xuất phát từ lợi ích nhân dân, không dựa vào nhân dân, thì không thể có một cuộc đấu tranh chống tham nhũng quyết liệt, “không có vùng cấm, không có ngoại lệ” như ở Việt Nam hiện nay.
Một chiêu trò khác là khoác áo “nhân quyền”, “dân chủ”, “xã hội dân sự” để “nhân danh nhân dân” gây nhiễu loạn thông tin, kích động tâm lý bất mãn. Thông qua các chiến dịch truyền thông có tổ chức trên không gian mạng, các đối tượng liên tục tung tin giả, cắt ghép phát ngôn, bóp méo sự thật, biến những vấn đề cá biệt thành bản chất phổ quát, từ đó dẫn dắt nhận thức xã hội theo hướng tiêu cực. Chúng nhắm tới những người thiếu thông tin, thiếu bản lĩnh chính trị, đặc biệt là một bộ phận thanh niên, gieo rắc hoài nghi về con đường mà dân tộc đã lựa chọn, làm phai nhạt niềm tin vào Đảng và Nhà nước. Ẩn sau cái gọi là “tiếng nói của nhân dân” thực chất là mưu đồ thao túng dư luận, tạo nền tảng cho “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” từ bên trong.
Không dừng lại ở đó, các thế lực thù địch còn “nhân danh nhân dân” để bao che, cổ súy cho các đối tượng vi phạm pháp luật. Những kẻ chống phá bị xử lý theo đúng quy định của pháp luật Việt Nam và phù hợp với thông lệ quốc tế lại được chúng tô vẽ thành “tù nhân lương tâm”, “nhà hoạt động vì cộng đồng”, “người dám nói sự thật thay nhân dân”. Bằng cách đánh tráo đúng - sai, thật - giả, chúng tìm cách biến hành vi phạm pháp thành “đấu tranh chính nghĩa”, qua đó gây sức ép quốc tế, kích động sự ngộ nhận trong xã hội. Đây là sự xúc phạm trực tiếp đến lợi ích và danh dự của nhân dân, bởi không một người dân lương thiện nào chấp nhận việc vi phạm pháp luật lại được nhân danh mình.
Đặc biệt nguy hiểm là việc lợi dụng vấn đề dân tộc, tôn giáo để “nhân danh đồng bào”, “nhân danh tín đồ” kích động chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Chúng khai thác những khó khăn về đời sống, những khác biệt về phong tục, tín ngưỡng để thổi phồng mâu thuẫn, gieo rắc tư tưởng ly khai, tự trị, đối lập với chính quyền. Trong khi thực tế, Đảng và Nhà nước ta luôn nhất quán thực hiện chính sách bình đẳng, đoàn kết, tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, chăm lo phát triển toàn diện vùng đồng bào dân tộc thiểu số. Việc “nhân danh nhân dân” trong trường hợp này thực chất là mượn danh để phá hoại sự thống nhất - nguồn sức mạnh cốt lõi của dân tộc Việt Nam.
Trước những thủ đoạn tinh vi và thâm độc đó, đấu tranh với chiêu trò “nhân danh nhân dân” không chỉ là nhiệm vụ của các cơ quan chức năng, mà là trách nhiệm chung của cả hệ thống chính trị và toàn xã hội. Trước hết, cần tiếp tục khẳng định và hiện thực hóa sâu sắc quan điểm “dân là gốc”, bảo đảm mọi chủ trương, chính sách đều xuất phát từ lợi ích chính đáng của nhân dân, lấy sự hài lòng và niềm tin của nhân dân làm thước đo. Khi nhân dân thực sự được biết, được bàn, được làm, được kiểm tra, giám sát và thụ hưởng, thì mọi luận điệu mạo danh, áp đặt đều tự mất đất sống.
Song song với đó, phải kiên trì xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh; xử lý nghiêm minh cán bộ sai phạm, không để những khuyết điểm, yếu kém trở thành “mồi lửa” cho các thế lực thù địch lợi dụng. Đấu tranh phản bác không thể chỉ dừng ở việc vạch trần thủ đoạn, mà quan trọng hơn là củng cố thực chất mối quan hệ giữa Đảng và nhân dân bằng những kết quả phát triển kinh tế - xã hội cụ thể, bằng sự công bằng, minh bạch và hiệu quả trong quản lý nhà nước.
Trong không gian mạng, cần chủ động hơn nữa trong việc cung cấp thông tin chính thống, kịp thời, thuyết phục; nâng cao “sức đề kháng” của xã hội trước tin giả, tin xấu độc. Mỗi cán bộ, đảng viên phải là một “chiến sĩ” trên mặt trận tư tưởng, không né tránh, không thỏa hiệp trước những luận điệu mạo danh nhân dân, đồng thời kiên trì đối thoại, giải thích để nhân dân hiểu đúng, tin vững.
Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ và sẽ không bao giờ trao quyền đại diện cho những kẻ chống phá đất nước. Mọi âm mưu “nhân danh nhân dân” để phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, phủ nhận con đường xã hội chủ nghĩa mà dân tộc đã lựa chọn đều đi ngược lại lịch sử, đi ngược lại lợi ích căn bản của nhân dân. Nhận diện rõ, đấu tranh kiên quyết, không khoan nhượng với chiêu trò đó chính là bảo vệ nhân dân, bảo vệ Đảng, Nhà nước và tương lai của đất nước./.
NGUỒN: Tạp chí Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương