“CON ĐƯỜNG THỰC TẾ ĐỂ HÀN GẮN VÀ PHÁT TRIỂN” CỦA VIỆT NAM VẪN LÀ ĐI LÊN CHỦ NGHĨA XÃ HỘI

(TGDV) - Một sự thật không thể phủ nhận là kể từ khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, lãnh đạo sự nghiệp cách mạng đến nay, Việt Nam đã lựa chọn và luôn kiên định độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, kiên định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội. Vì thế, thế giới có thể đổi thay bởi những biến động, nhưng “con đường thực tế để hàn gắn và phát triển” của Việt Nam sau những năm dài chiến tranh (bảo vệ Tổ quốc trước sự xâm lược của ngoại xâm) vẫn là kiên định độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội dưới sự lãnh đạo của Đảng. Đó là sự thật và nội dung này đã được khẳng định tại Đại hội XIV của Đảng, đồng thời cũng chính là câu trả lời cho những suy diễn, quy chụp của Tạ Dzu trong bài viết “Việt Nam hậu ý thức hệ: Con đường thực tế để hàn gắn và phát triển” ngày 20/2/2026 trên diendanthongtin.org.

Trước hết, cần phải khẳng định với Tạ Dzu là, trước khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời (với nền tảng tư tưởng của Đảng là chủ nghĩa Mác - Lênin; Đại hội VII của Đảng bổ sung tư tưởng Hồ Chí Minh; Đại hội XIV của Đảng bổ sung lý luận về đường lối đổi mới của Đảng. Hiện tại nền tảng tư tưởng của Đảng là chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, lý luận về đường lối đổi mới của Đảng) thì Việt Nam có tư tưởng yêu nước truyền thống, tư tưởng phong kiến và tư tưởng dân chủ tư sản mới du nhập… Lịch sử cho thấy, dưới ách thống trị tàn bạo của thực dân Pháp (từ 9/1940 phát xít Nhật bắt đầu xâm chiếm Việt Nam; từ 3/1945 Nhật đảo chính lật đổ Pháp độc chiếm Đông Dương, trong đó có Việt Nam), các phong trào đấu tranh yêu nước của nhân dân Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Phan Đình Phùng, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học, Hoàng Hoa Thám (gắn liền với cả 3 hệ tư tưởng đó)… đều thất bại và đất nước vẫn đắm chìm trong đêm trường nô lệ.

Và lịch sử cũng minh định, chỉ có dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, với Cương lĩnh chính trị đầu tiên, tháng 2/1930 đúng đắn, đáp ứng yêu cầu của lịch sử dân tộc đòi hỏi và xu thế phát triển của thời đại; trong đó khẳng định việc lựa chọn, kiên định độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội theo lý luận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh thì cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam mới giành được thắng lợi (Tổng khởi nghĩa Tháng Tám năm 1945 thành công, sáng lập Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa). Những sự kiện trọng đại ấy đã cho thấy con đường cách mạng Việt Nam theo lý luận chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh là đúng đắn, góp phần làm nên thành công sự nghiệp cách mạng, chứ không phải “Việt Nam không cần tiếp tục tin theo một học thuyết thiếu sót xa xôi” như Tạ Dzu bịa đặt để công kích. Cho nên, với những thành tựu đã đạt được của Việt Nam hơn 96 năm qua dưới sự lãnh đạo của Đảng và nền tảng tư tưởng của Đảng, thì việc Tạ Dzu quy chụp rằng “phần lớn những bi kịch của Việt Nam không bắt nguồn từ việc thiếu lý tưởng, mà từ việc quá tin vào một lý tưởng duy nhất, đến mức đặt chủ thuyết cao hơn con người và đời sống cụ thể. Khi một học thuyết được trao đặc quyền không thể chất vấn, sớm muộn cũng sẽ biến thành công cụ áp đặt, dù khởi đầu bằng những lời hứa tốt đẹp” là không khách quan và chỉ là sự cảm tính thô sơ của cá nhân.

Thứ hai, hơn 80 năm qua kể từ khi Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời đến nay, dù phải liên tục kháng chiến chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ xâm lược và chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam,  biên giới phía Bắc của Tổ quốc… thì Việt Nam vẫn kiên định hòa bình, độc lập, tự do, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ và đi lên chủ nghĩa xã hội. Đây chính là sự thật và đến Đại hội XIV của Đảng thì nội dung này càng được khẳng định rõ - đó là kiên định chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, lý luận về đường lối đổi mới của Đảng để xây dựng một nước Việt Nam “hòa bình, độc lập, dân chủ, giàu mạnh, phồn vinh, văn minh, hạnh phúc, vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội”. Thực tiễn là tiêu chuẩn của chân lý và chính thực tiễn cách mạng Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng (theo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, lý luận về đường lối đổi mới) đã góp phần tạo dựng nên một đất nước hòa bình, thân thiện, không chỉ phát triển ổn định, có vị thế và cơ đồ vững chắc, mà còn là một điểm đến để lựa chọn đầu tư, du lịch đầy tin tưởng, hấp dẫn đối với người nước ngoài. Đây chính là sự thật! Sự thật này đã được truyền thông trong nước và quốc tế cập nhật, khẳng định.

Hơn nữa, để đảm bảo vai trò lãnh đạo, cầm quyền của mình, Đảng Cộng sản Việt Nam không tự cho rằng “Đảng luôn đúng” mà đã thường xuyên tiến hành xây dựng và chỉnh đốn Đảng gắn với đẩy mạnh đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực; đã nhận thức sâu sắc rằng “quyền lực cần phải kiểm soát” và tránh quyền lực bị lạm dụng, lợi dụng thì phải “nhốt quyền lực trong lồng cơ chế” thông qua việc đề ra, bổ sung, thực hiện nghiêm các quy định về kiểm soát quyền lực. Có một hệ chính trị tư tưởng đúng đắn; có một Đảng tiền phong bản lĩnh, trí tuệ, đạo đức luôn vì nước, vì dân phụng sự và khát vọng lớn lao (hòa bình, độc lập, dân chủ, giàu mạnh, phồn vinh, văn minh, hạnh phúc) của cả dân tộc trong kỷ nguyên vươn mình, thì Việt Nam tiếp tục “vững bước đi lên chủ nghĩa xã hội” là không cãi bàn. Cho nên, không có lý do gì để cần phải trả lời câu hỏi “sau nhiều thập niên xung đột, chia rẽ và thử nghiệm tư tưởng, Việt Nam đang đứng trước một câu hỏi không thể né tránh: đất nước có cần tiếp tục đi theo chủ thuyết xã hội không thực tế kiểu cộng sản dù chỉ làm bình phong, hay cần một hệ thống vận hành được?” sặc mùi công kích và chống phá của Tạ Dzu, cũng như không cần phải để ý đến “một cách tiếp cận khác: hậu ý thức hệ” như Tạ Dzu cổ súy.

Vì thế, có thể khẳng định rằng: Những quyết sách của Đảng, Nhà nước (khẳng định trong văn kiện các kỳ Đại hội của Đảng, nhất là trong 40 năm thực hiện công cuộc đổi mới, hội nhập quốc tế) đều là vì độc lập, tự do cho Tổ quốc; đều phục vụ lợi ích, hạnh phúc, cuộc sống của nhân dân (nâng cao thu nhập, giảm nghèo bền vững, chăm sóc sức khỏe, cải thiện môi trường sống…) và đó là câu trả lời ngắn gọn, chính xác nhất trước lịch sử. Những nội dung quan trọng này tiếp tục được khẳng định trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc (tại Đại hội XIV của Đảng) đã thêm một lần để những người như Tạ Dzu hiểu rằng “dưới sự soi đường của Mác - Lê”, con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam dù còn những thách thức phải đối diện, song nhất định sẽ đơm trái ngọt. Cho nên, dưới sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của Đảng Cộng sản Việt Nam thì Việt Nam không cần “tư tưởng đa nguyên”, không cần “xã hội dân sự ôn hòa không bị coi là mối đe dọa” như Tạ Dzu sảo biện, vì mọi chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước đều coi trọng các tổ chức xã hội dân sự tự nguyện để xây dựng một xã hội dân chủ, văn minh, song kiên quyết ngăn chặn việc lợi dụng tổ chức này để tranh giành quyền lực nhà nước, đòi xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa; không cần tam quyền phân lập (phân chia độc lập lập pháp, hành pháp, tư pháp), vì tất cả quyền lực trong Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đều thuộc về nhân dân và quyền lực nhà nước là thống nhất (có sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa các cơ quan) nhé Tạ Dzu!

NGUỒN: Tạp chí Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương

Copyright © 2019 by HDCODE
088 810 7069